Là do em cả

By
Xin nhận lỗi tất cả về em
Anh cứ rong chơi với hai tay trong sạch
Ừ trái tim em nông nổi qúa nhiều nên nào chê trách
Nào dám vét trái ngang phận mình mà bôi trét phận người ta


Chẳng phải giỏi bao dung hay giỏi thứ tha
Giỏi khổ đau hay giỏi vơ về mình cay đắng
Chỉ là. ..giỏi quen ngồi câm lặng
Dày vò ngực gầy cho chết đứa cô đơn

Xin nhận lấy không hề trách hề hờn
Bài thơ cũ trơ ra những câu yêu vô dụng
Những câu hỏi bỏ giữa chừng, thêm rất nhiều dấu chấm
Anh muốn đọc đâu mà ưa viết qúa trời

Xin lỗi vì đã không biết tỉnh táo anh ơi
Đáng Nhẽ phải dè chừng nỗi đau, em lại hớn hở nghĩ tình yêu ngọt lắm
Đáng Nhẽ ngụp xuống lòng sâu phải sợ biển mặn
Em lại thích mộng mơ theo mé boong tàu

Xin lỗi vì em đã không sợ nỗi đau
Đã tự đắc nghĩ mình đáng được yêu chân thành hơn hết thảy
Đáng ra phải sợ vung trời hoàng hôn máu chảy
Em lại dâng lo âu đánh đổi sớm mặt trời

Chẳng thể tránh được chia ly phải không anh ơi
Chẳng thể thơ ngây để đi qua chuyện tình bất hạnh
Đã trót nông nổi qúa nhiều nên thôi em kiêu hãnh
Trả cho nhân gian một anh bình thường. ..còn riêng mình như con thú bị thương
Trong mắt là vùng trời máu chảy
Không căng gió mà đi. ..
Không cuộn sóng mà đi. ...
Cứ xát muối vào bờ đến mặn cả trùng khơi.

Nào có giỏi nén nỗi đau vào đáy mình đâu anh ơi
Chẳng qua....đã một lần nô nức lòng như sóng vỗ
Thì khi tin yêu vỡ
Sóng em không thể ngừng trào
Chỉ là em sẽ up mặt vaò tay lao đao
Che mắt mình mọng nước. 

Nồng Nàn Phố.

Đăng nhận xét

Top